CHƯƠNG 5: LẠC HOA LƯU THỦY
- Y Cơ, tiểu Hiên, trời sáng rồi, hai người mau dậy đi. Tối qua hai người có phải là... - Không, không, chỉ là... - Y Cơ bẽn lẽn tách người tôi ra một cách đầy bất ngờ và miễn cưỡng - Tối hôm qua, cô ấy bị ngất, chỉ là ta tiện tay đẩy thuyền để cô ấy "vô tình" chọn nhầm bến đỗ thôi. E hem, chứ cô tưởng chúng tôi đang chơi trò "lạt mềm buộc chặt" à? Tôi đến khâm phục cái tài ngoa dụ* của mình. Một lí do, một cô nương, thế là thành hình một câu chuyện không thể nào hợp lí hơn lúc này. - Huynh... huynh... - Ta thì làm sao? Y Cơ đỏ mặt, nhanh chóng chạy vào phòng. - Được rồi, huynh cũng quá đà rồi đấy, tiểu Hiên. Sau này cô ấy không lấy được chồng, thì huynh có chịu trách nhiệm được không, tên ngốc này? - Cũng phải - Tôi gãi đầu, cười đáp lại Việt Bân - Mọi thứ đã chuẩn bị xong xuôi, chỉ cần huynh và Y Cơ chuẩn bị nữa thì chúng ta có thể khởi hành được rồi. Hơi ấm của mặt trời lan tỏa khắp chốn. Mỗi bước đi, từng cử động, có lẽ len lỏi những tia nắng sương mai đẹp...