Bài đăng

CHƯƠNG 5: LẠC HOA LƯU THỦY

Hình ảnh
 - Y Cơ, tiểu Hiên, trời sáng rồi, hai người mau dậy đi. Tối qua hai người có phải là... - Không, không, chỉ là... - Y Cơ bẽn lẽn tách người tôi ra một cách đầy bất ngờ và miễn cưỡng - Tối hôm qua, cô ấy bị ngất, chỉ là ta tiện tay đẩy thuyền để cô ấy "vô tình" chọn nhầm bến đỗ thôi. E hem, chứ cô tưởng chúng tôi đang chơi trò "lạt mềm buộc chặt" à?  Tôi đến khâm phục cái tài ngoa dụ* của mình. Một lí do, một cô nương, thế là thành hình một câu chuyện không thể nào hợp lí hơn lúc này. - Huynh... huynh...  - Ta thì làm sao? Y Cơ đỏ mặt, nhanh chóng chạy vào phòng. - Được rồi, huynh cũng quá đà rồi đấy, tiểu Hiên. Sau này cô ấy không lấy được chồng, thì huynh có chịu trách nhiệm được không, tên ngốc này? - Cũng phải - Tôi gãi đầu, cười đáp lại Việt Bân - Mọi thứ đã chuẩn bị xong xuôi, chỉ cần huynh và Y Cơ chuẩn bị nữa thì chúng ta có thể khởi hành được rồi. Hơi ấm của mặt trời lan tỏa khắp chốn. Mỗi bước đi, từng cử động, có lẽ len lỏi những tia nắng sương mai đẹp...

CHƯƠNG 4: THIÊN QUANG THẦN BÚT

Hình ảnh
Đi được một lúc thì đã đến nhà Y Cơ - một ngôi nhà nằm ẩn hiện giữa vườn hoa đào tràn ngập ánh sáng của mặt trời tỏa rạng. Nhà của cô gái này không chỉ mang lại cho tôi cảm giác ấm áp mà còn như đã thân thuộc từ lâu rồi. Tôi không biết đây là cảm giác gì nữa. Cứ như mình đã từng ở đây rồi. Thật sự rất quen mà không thể nhớ nổi. - Về chuyến đi lần này, nói thật là rất khó để lường trước được điều gì nên tôi cần ở các người không chỉ quyết tâm đi cứu người mà còn là khả năng tự chăm sóc và bảo vệ bản thân mình. - Huynh yên tâm, tôi là người học võ đã lâu, có chuyện gì tôi sẽ dùng hết sức lực để bảo vệ bản thân và mọi người nữa. Đúng không, Tử Yên? - Việt Bân hào hứng bảo. - Huynh chỉ có mỗi tự tin là hay, nhưng mà điều gì cũng phải cẩn trọng là trên hết. Nếu đến lúc võ công của huynh bất khả kháng thì đến lúc tôi sẽ ra tay. Tử Yên là một tiểu pháp sư, cũng có chút bản lĩnh trừ ma diệt yêu, vừa mới xuống núi theo lời sư phụ cô ấy để cứu nhân độ thế và tích lũy tu vi sau quá trình tu tập d...

CHƯƠNG 3: CỔ THÀNH SẤM NGỮ

Hình ảnh
  Sau một hồi suy nghĩ, tôi đột nhiên lên tiếng: - Tôi đồng ý giúp cô nhưng với một điều kiện: Tôi sẽ không trực tiếp tham gia vào cuộc đại chiến của những gia tộc lớn, không can thiệp vào chuyện của các người. Chỉ làm những điều thật sự cần thiết hợp với lẽ thường và trong tầm kiểm soát. Như người xưa có câu: "Ác giả ác báo, thiện lai thiện báo." Lần này đến đây, nguy hiểm trùng trùng nhưng đổi lại tôi sẽ có thể... Tôi định nói gì mà quên rồi nhỉ? Nếu muốn tìm ra tung tích của những thứ mà tôi nói, chúng ta phải có được Cổ Thành Sấm Ngữ. Thật ra đó là một quyển sách ghi chép hết tất thảy những đổi dời, những bí mật lớn, những công thức bí truyền, vận mệnh của tất cả người trong An Thành Quốc này. Có được nó, một người có thể cứu người, cải mệnh, làm những chuyện mà con người vốn dĩ không làm được. - Vậy bây giờ nó đang ở đâu? - Y Cơ có chút gấp gáp hỏi tôi. Tôi bình tĩnh quan sát một lúc, thở dài và bảo: - Người trong thiên hạ nếu muốn độc chiếm Cổ Thành Sấm Ngữ thì nhất địn...

CHƯƠNG 2: AN THÀNH QUỐC

Hình ảnh
Tiếng gọi từ phía sau khiến Hạo Hiên giật mình mà quay đầu. Một cô gái với mái tóc dài, đôi mắt long lanh đang nhìn anh trừng trừng. Anh không ngần ngại mà trả lời: - Tại hạ Bạch Hạo Hiên, không biết vì duyên cớ gì lại lạc đến nơi này. Cô nương có biết đây là đâu không? - Đây là An Thành Quốc, nơi huynh đang đứng chính là trấn Mộc Phong, nổi tiếng với thuật chữa bệnh dùng thảo mộc được lưu truyền khắp dân gian. - Tại hạ mạo muội có thể hỏi cao danh quý tánh của cô nương không? - Tên ta là Y Cơ, một người hành y trong vùng này. Vốn dĩ cứu người là trách nhiệm của ta nhưng gần đây trong trấn xảy ra một căn bệnh lạ ta chưa từng thấy qua nên cũng đành tận lực mà cứu chữa. Ta nghĩ nó không phải là một căn bệnh thông thường. Ta cùng các thần y trong vùng đã nghiên cứu nhiều cách, nhưng bệnh tình vẫn không thuyên giảm mà ngày càng gia tăng. Hiện tại đã hơn một phần hai trấn mắc bệnh. Bệnh ba đến bốn ngày có triệu chứng rõ rệt, lại lây lan rất nhanh, nhưng lại giết người rất chậm. Có thể kéo d...

CHƯƠNG 1: THƯ ĐẠO SONG TRÙNG

Hình ảnh
- Đứng yên, hãy cho anh một lí do để buông tay! - Thời gian của em không còn nhiều để cùng anh đi hết đoạn đường này! Lời hẹn ước năm nào nay đã như tro bụi, cứ thế mà bay về hai phía của mặt trời làm trái tim của hai con người dường như thắt lại đến tận cùng nỗi nhớ. Khái niệm "yêu đến tận cùng" chỉ còn trong ký ức mơ hồ tựa như sương khói lãng đãng chiều hôm khó mà khỏa lấp. Con người vốn dĩ luôn mang sơ tâm của mình để đo lòng nhau, đến cuối cùng cái nhận được, vẫn tròn trĩnh là con số không. - Ôi, cuối cùng đã viết xong một đoạn nữa rồi. Kẻ nói hộ lòng người như mình suốt đời buôn chữ, ngày ngày nhìn nhân sinh, hỷ nộ ái ố trần ai cũng thấu rõ một phần nhưng tại sao vẫn lông bông giữa muôn trùng ngã đường của cuộc đời dâu bể như này. Cũng tốt! Cuộc đời xoay vần biến ảo biết đâu "người có tình sẽ thành giai ngẫu" bước chung một đoạn đường đời. Lại linh tinh rồi mệt thật! - Chương cuối cùng của "Mộng An Thành Truyện" vẫn chưa hoàn thành nốt. Lão Bạch này ...